Tả về thầy cô giáo đã để lại cho em những ấn tượng đẹp nhất

0
960

Đề bài: Viết bài văn tả về thầy cô giáo đã để lại cho em những ấn tượng đẹp nhất.

Bài văn mẫu số 1: Tả về thầy cô giáo đã để lại cho em những ấn tượng đẹp nhất

Năm nay là năm cuối cùng của bậc Tiểu học. Vì hoàn cảnh gia đình nên em phải chuyển trường về Thành phố Hồ Chí Minh, Sống giữa thầy bạn mới với bao ngỡ ngàng, xa lạ, em lại càng nhớ đến cô Mai, cô giáo dạy em năm lớp 4 vừa rồi tại thị xã Bến Tre.

Cô Mai còn rất trẻ, Cô vừa tốt nghiệp cao đẳng tiểu học vài năm nay. Dáng cô thon thả, cao cao nhưng không gầy, mái tóc buông xõa ngang lưng, lại được trời phú cho những gợn sóng tự nhiên càng tôn thêm vẻ mềm mại duyên dáng. Trên gương mặt trái xoan trắng hồng nổi bật đôi mắt bồ câu trong và sáng, pha lẫn vẻ hiền dịu, ấm áp và hồn nhiên. Đôi môi hình cánh cung lúc nào cũng ươn ướt đỏ tươi như được thoa một lớp son mỏng. Mỗi khi cô cười, chiếc răng khểnh bên phải nhú ra tạo cho nụ cười một nét duyên thầm đến dễ thương.

Tiếp xúc với cô, cái cảm giác đầu tiên là sự thiện cảm và sau đó là sự cảm mến thân thương, cho nên tụi nhỏ chúng em thường ríu rít xung quanh cô như một bầy chim non sum vầy cùng mẹ. Em thích nhất là giờ tập đọc. Dù đã được đọc bài thơ, bài văn nhiều lần ở nhà nhưng vẫn chưa thấy được cái hay cái đẹp của nó. Ấy vậy mà đến lớp nghe cô đọc, cô giảng nó mới hấp dẫn làm sao. Giọng đọc của co thật truyền cảm, lúc thì trầm trầm ấm như tiếng mẹ ru con, lúc thì thanh thót ngân vang như tiếng chim họa mi buổi sớm. Cô đã biến một giờ tập đọc thành một giờ đi tìm cái hay cái đẹp của cuộc sống, đến nỗi trống báo hiệu giờ chơi rồi mà tụi em cứ như muốn nán lại học thêm ít phút nữa.

Trong suốt cả năm học, em chưa bao giờ thấy cô trách mắng một học sinh nào? Nếu ai đó không thuộc bài, cô nhẹ nhàng góp ý, khuyên bảo chan tình như một người mẹ, người chị của chúng em. Em còn nhớ có một lần bạn Huy lớp em bị xỉu ở trong lớp, ngoài trời mưa tầm tã, cô vội vàng lấy áo mưa của mình mặc vào cho HUy rồi nhờ một cô giáo dạy ở lớp kế bên bế ra xe, còn cô thì chạy lấy xe chở Huy đến bệnh viện tỉnh cấp cứu. Cô thương chúng em như những đứa em ruột của mình bao bọc, che chở, bao dung, độ lương nên cả lớp em, trong ngày tổng kết năm học đứa nào đứa nấy khóc sướt mướt trước lúc chia tay cô về nghỉ hè.

Cô Mai là vậy đó. Em ước có một ngày nào đó trở lại lại Bến Tre, nơi mà em đến đầu tiên là nhà cô giáo Mai của em.

Bài văn mẫu số 2

Cho mãi đến tận bây giờ, hình ảnh cô giáo Hạnh vẫn còn in đậm trong trí nhớ của em. Cô Hạnh – người cô đầu đời đã dạy em năm học đầu tiên ở trường tiểu học, năm lớp 1.

Cô Hạnh có dáng người thon thả, không mập cũng không gầy, đầy đặn và cân đối. Em không biết chính xác cô bao nhiêu tuổi chỉ biết rằng cô còn rất trẻ, trẻ hơn mẹ em rất nhiều. Hàng ngày đến lớp cô thường mặc những chiếc áo dài màu nhạt, lúc thì màu xanh da trời hay đọt chuối, lúc thì hồng phấn hay tím cà, cũng có lúc trắng tinh như màu muối biển, rất hợp với dáng hình và độ tuổi của cô. Mái tóc cô đen huyền óng ánh như màu than đá lại mềm mại mịn màng như những sợi tơ luôn buông xõa đến quá vai. Khuôn mặt trái xoán được trời phú cho một cặp mắt trong xanh với đôi hàng mi dày và cong, hợp với khuôn mặt. Mỗi lần cô cười trông cô tươi và xinh xinh hơn cả những diễn viên người mẫu. Hàm răng trắng như mấy trời lại được cười vốn đã rất tươi lại còn tươi hơn, hấp dẫn hơn.

Mỗi lúc cô nói chuyện hay giảng bài trên lớp thì âm thanh giọng nói cô phát ra nghe mới dẻo ngọt làm sao! Khi thì nhẹ nhàng dịu thướt tha như làn gió mát, lúc thì trầm bổng du dương như tiếng hót chim họa mi, khiến chúng em như lạc vào thế giới của đàn ca. Những buổi học đầu tiên biết bao là khó nhọc. Cô cầm tay từng bạn uốn nắn từng chữ, từng dòng, tập cho từng em phát âm, đánh vần từng tiếng. Những giờ giải lao, cô ngồi lại gạch hàng viết mẫu trong tập cho từng em để chúng em viết được đúng mẫu tự, ngay hàng thẳng lối.

Giờ đây, tuy em đã học lớp 5 rồi, nhưng lòng em luôn kính trọng và biết ơn cô giáo Hạnh. Em hứa với lòng mình phải cố gắng học thật tốt để khỏi phụ lòng dạy dỗ của cô.

Bài văn mẫu số 3

Năm nay, tôi đã xa ngôi trường Hồng Hà thân yêu rồi. Tôi không còn rụt rè bước vào ngôi trường này như thuở mới vào lớp Một. Chính những ngày đầu tiên ấy đã để lại trong tôi một ấn tượng không bao giờ phai. Ngày đầu tiên tôi gặp cô giáo Ngọc.

Cô Ngọc bây giờ chắc vẫn còn trẻ đẹp như hồi nào. Ngày đầu tiên tôi gặp cô, cô chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, nhìn cô hệt nhưu một nữ sinh mới ra trường. Cô mặc bộ áo màu hồng ngọc, dáng đi thướt tha đến bên tôi, tôi đang đứng ngẩn người ra nhìn chăm chú vào cô. Cô hỏi tôi:

– Em tên là gì?

Giọng nói của cô thật ngọt ngào, lúc ấy tôi mới thấy rõ khuôn mặt cô. Đó là một khuôn mặt trái xoan với mái tóc đen nhánh chấm ngang vai. Tôi lễ phép nói:

– Dạ em tên Lê Diệu ạ!

Cô nở trên đôi môi đỏ hồng một nụ cười tươi rồi cầm tay tôi dắt vào lớp. Tay cô thon thả, mềm và mát lạnh nắm lấy tay tôi, truyền cho tôi lòng tự tin của buổi học đầu tiên và như nhắn nhủ tôi “Hãy bình tĩnh như một người lính ngày đầu ra trận, cậu bé ạ!”

Suốt cả năm học, cô rất tận tụy dạy dỗ chúng tôi. Có những bài cô giảng rồi, chúng tôi chưa thật hiểu, cô từ từ giảng lại chậm hơn, kĩ hơn cho đến lúc chúng tôi thực sự hiểu cô mới chuyển sang luyện tập. Tôi là một học sinh giỏi toán của lớp nhưng chữ viết thì vào loại tệ nhất lớp. Cô thường viết mẫu cho tôi trước để tôi viết theo. Có nhiều lần quá ham chơi, cô bắt tôi ngồi viết lại bài học, xong rồi mới cho ra. Nhờ vậy mà giờ đây chữ viết của tôi đã trở nên đẹp vào loại nhất, nhì lớp. Gặp phụ huynh nào, cô cũng báo rõ những mặt mạnh, yếu của học sinh để phụ huynh biết mà kết hợp với giáo viên chủ nhiệm giáo dục rèn luyện thêm cho học sinh.
Cô Ngọc là cô giáo mà tôi gặp đầu tiên ở bậc Tiểu học. Cô đã làm cho tôi hiểu được tấm lòng của các thầy cô và dạy cho tôi những điều mới lạ mà tôi chưa biết. Cô là người thầy đầu tiên dìu dắt tôi bước vào cuộc đời học sinh, dạy tôi lễ nghĩa làm người và tri thức văn hóa. Tôi không bao giờ quên công ơn dạy dỗ của cô – người mẹ thứ hai ở trường.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here