Kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài “Tiểu đội xe không kính”

0
2698

Đề bài: Hãy tưởng tượng em được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ về tiểu đội xe không kính và kể lại cuộc gặp gỡ đó.

  • Bài số 1: Kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong “Tiểu đội xe không kính”

Khi bố tôi còn là bộ đội, mặc dù mới chỉ là một chú bé nhưng tôi đã muốn được “cưỡi” trên chiếc xe tải của quân đội một lần để thử cảm giác khi mình là một chú bộ đội của “tiểu đội xe không kính” ngày ấy. Tôi thầm ước ao được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe ấy để nghe chú kể về những kỉ niệm khi chú ra chiến trường.

Vào một ngày kia, khi tôi vừa phóng chiếc xe đạp mini vào khoảng sân hẹp thì đã nghe thấy tiếng cười giòn tan của bố tôi và một vị khách từ trong nhà vọng ra. Đó chắc hẳn là một vị khách quý bởi vì ít khi có sự ồn ào, sôi động như thế ở một người trầm tính, lặng lẽ và hiền hậu như bố tôi.

Vốn tính tò mò, tôi chạy vội vào nhà xem đó là vị khách nào. Bố tôi và người khách ấy hướng ánh nhìn rạng rỡ, trìu mến chào đón tôi:

– Con trai, đây là chú Trung Trực, bạn học cùng lớp từ hồi trung học với bố, sau đó cùng bố nhập ngũ đi bộ đội. Chú đã từng là chiến sĩ lái xe đi dọc dãy Trường Sơn năm xưa đấy con ạ!

Chú Trực tầm trạc tuổi bố tôi. Khuôn mặt chú rất nghiêm nghị nhưng lại toát lên một vẻ đôn hậu, thân thiện. Đôi mắt đã hằn nhiều vết chân chim nhưng vẫn ánh lên sự vui vẻ và trìu mến. Tôi mới học xong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Từng câu thơ, từng lời cô giáo giảng và hình ảnh người chiến sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường vẫnin đậm mãi trong tâm trí tôi. Tôi tự nghĩ trong lòng mình có đang nằm mơ không nhỉ? Niềm ao ước được gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe hồi ấy giờ đã thành hiện thực. Tôi đang đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường Sơn thực thụ. Thật là một niềm hãnh diện đối với tôi. Tôi vội cuống quýt:

– Bố ơi! Chú ơi! Con có thể ngồi nói chuyện với bố và chú một lát bố và chú kể cho con nghe một vài câu chuyện về những ngày tháng chiến đấu ở chiến trường năm xưa được không ạ?

Chú cười và đáp:

– Sao lại không chứ cháu yêu? Đó là khoảng thời gian đẹp vô cùng của bố cháu và chú đấy.

– Thưa chú, chú chính là người lính lái xe Trường Sơn những năm tháng mưa bom bão đạn để bảo vệ Tổ Quốc, người chiến sĩ mà cháu đã được học trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của chú Phạm Tiến Duật, phải không ạ?

– Ồ, đó là một bài thơ ấy nổi tiếng đấy cháu à. Ngày đó, có lẽ đã là lính lái xe Trường Sơn ít ai là không biết đến bài thơ ấy. Bài thơ ấy đã nói hộ phần nào những khát vọng chiến đấu, những gian khổ, lòng dũng cảm và sự lạc quan của những người lính lái xe như các chú.

– Chính tay chú cũng đã từng lái những chiếc xe ấy phải không ạ?

– Không phải là “đã từng” đâu cháu ạ. Mà chú chính là người lính lái những chiếc xe bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi vỡ kính và méo mó như thế. Cuộc chiến trường kì mà cháu! Để chú kể một vài câu chuyện để cháu cháu hiểu rõ hơn nhé. Ngày đó, chú lái một chiếc xe tải, cùng các đồng đội chuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài, đạn dược… vào viện trợ cho chiến trường miền Nam. Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời mà vẫn chưa đến nơi, gian khổ vô cùng cháu ạ! Khó khăn và nguy hiểm nhất là những đoạn đường xuyên qua dãy Trường Sơn, đoạn đường đó bị giặc bắn phá dữ dội nhất. Chúng muốn san phẳng tất cả và cắt đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam, cắt dòng viện trợ cho chiến trường miền Nam hồi ấy. Tiểu đội của chú ban đầu được ưu ái trang bị toàn xe mới để phục vụ trực tiếp cho tiền tuyến. Lúc đó, xe mới, kính còn nguyên, sạch đẹp như muôn vàn chiếc xe khác. Nhưng ngày nào xe cũng lao đi như bay giữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ dần hết cả. Rồi cả phần mui xe cũng bị đạn pháo nổ rung hất tung lên. Thùng xe do va quẹt nhiều nên  vết xước chằng chịt. Chẳng có chiếc xe nào còn nguyên vẹn cả cháu à.

Cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe năm xưa bắt đầu đi vào phần cao trào. Tôi vẫn chưa thỏa chí tò mò, tiếp tục hỏi:

– Xe không có kính, không có mui, không có đèn như thế lại đi trong mưa bom bão đạn chắc nguy hiểm lắm chú nhỉ?

Chú sôi nổi trả lời:

– Nguy hiểm lắm chứ, sống chết lúc nào cũng cận kề trong gang tấc. Lái xe không có kính thì mối nguy hiểm gần nhất chính là bụi đấy. Đường Trường Sơn vào mùa khô bụi cuốn mịt mù sau mỗi làn xe chạy. Bụi táp vào mặt, cuốn vào quần áo. Bụi dày đặc đến mức làm mắt cay xè, không thể mở nổi. Lúc ấy từ râu, tóc, quần áo đến cả xe đều nhuốm một màu đất đỏ Trường Sơn.Rồi khi trời mưa nữa chứ. Mưa Trường Sơn đến bất ngờ, đi cũng bất ngờ. Cả người và xe đang phủ dày một lượt bụi thì bỗng một cơn mưa trút xuống là cả người nặng chĩu vì ướt sũng nước mưa. Mưa như chút nước, mưa xối xả táp vào người, vào mặt, vào mắt, vào mũi. Những làn nước mưa cay xè, buốt giá khiến cho việc lái xe khó lên gấp trăm ngàn lần. Cũng vì xe không có kính nên khi mưa gió quật vào cabin đủ thứ, nào là lá rừng, nào là cành cây gãy, … Chú đã nhiều lần bị cành cây cứa vào mặt, vào tay, đau rát vô cùng. Gian khổ là thế đấy! Ấy vậy mà những người lính lái xe như chú không bao giờ khuất phục, luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm giặc đi lùng sục, ném bom cháu ạ. Mỗi chuyến chở viện trợ tới đích thật sự là một kỳ tích. Vậy mà kỳ tích ấy vẫn luôn xuất hiện với từng chuyến xe vượt gian khổ, vượt khó khăn!

Nói đến đây chú mỉm cười, khuôn mặt ánh lên một vẻ rạng ngời và tự hào. Từng câu chú kể như chất chứa bao nhiệt huyết, sôi nổi của một thời tuổi trẻ nơi chiến trường ác liệt. Chú như đang được sống lại những phút giây lịch sử ấy. Không hiểu sao lúc này đây, những lời thơ của nhà thơ Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngân vang trong lòng tôi. Đó chính là một thực tế khốc liệt ở chiến trường ngày ấy. Ấy vậy mà, những người lính cụ Hồ vẫn tràn đầy nhiệt huyết, vẫn lạc quan, yêu đời và tin tưởng vào một tương lai chiến thắng.

Tôi chợt nhận ra chú Trực sự trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xôi như đang lạc trong dòng hồi tưởng ấy. Còn bố tôi thì chỉ ngồi lặng lẽ, khuôn mặt chứa đầy vẻ xúc động. Chú Trực chợt nói:

–  Xe không có kính thế mà lại hay cháu ạ. Gặp bạn bè cũ, gặp đồng đội, gặp đồng hương đều tay bắt mặt mừng chào nhau qua ô kính vỡ. Giữa đại ngàn mênh mông rừng núi, chú chợt thấy lòng mình ấm lại vì được chiến đấu trong tình đồng chí yêu thương.

Giọng chú nói chợt rung lên, đầy xúc động:

– Cháu không ở hoàn cảnh của các chú nên cháu không thể hiểu tình đồng chí thiêng liêng, quý giá thế nào với người lính lái xe các chú đâu. Mỗi khi dừng xe, ghé vào một bếp Hoàng Cầm, chỉ cần thêm cái bát thêm đôi đũa là thấy thân thuộc như anh em một nhà. Dù chốc lát nữa thôi, mỗi người sẽ đi mỗi hướng, rồi có khi người còn, kẻ mất chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa chiến trường ác liệt. Chú và bố cháu có thể trở về nguyên vẹn thân thể để được hạnh phúc bên gia đình, nhưng còn bao nhiêu đồng đội của chú đã ngã xuống, có người hi sinh nhưng đến giờ vẫn chưa thể trở về mảnh đất quê hương. Có một đồng đội của chú đã hy sinh ngay khi đang lái xe vì quyết tâm đưa xe vượt qua làn đạn  thù dù đang bị thương rất nặng. Ngày ấy, khẩu hiệu “Yêu xe như con, quý xăng như máu” luôn được các chú khắc ghi trong tim . Dù có hy sinh, các chú vẫn quyết tâm bảo vệ xe và hàng mình đang trở.

Chú chợt dừng lại và im lặng. Không khí đang rộn ràng bỗng chốc trở nên thật trang nghiêm.

– Cháu của chú, hai câu cuối của bài thơ có phải là:

“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim.”

Chiến tranh đã qua đi lâu rồi, nhưng cho đến ngày hôm nay, chú và bố cháu không phút nào quên được bản thân mình đã từng là người lính, từng sống trong những thời khắc sinh tử ấy. Chú rất tự hào vì mình là người lính lái xe Trường Sơn năm xưa, đã  góp phần nhỏ nhoi của bản thân cho hành trình giành độc lập tự do của quê hương, đất nước.

Chú nói đến đây trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa tự hào. Cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe năm ấy đã khiến tôi hiểu thêm rất nhiều điều. Trước đây, không chỉ tôi mà còn rất nhiều các bạn thế hệ trẻ chỉ biết đến cuộc sống êm đềm ngày nay trong vòng tay ấm áp, chở che của gia đình, thầy cô mà quên đi sự hi sinh, mất mát lớn lao của bao thế hệ đi trước. Đó là máu thịt của bao thế hệ cha anh đã vất vả, hy sinh. Họ cũng chính là bố tôi, chú tôi và những người chiến sĩ của họ mà tôi chưa từng gặp mặt. Tôi tự hứa với lòng mình phải thật trân trọng cuộc sống hòa bình này và cố gắng trau dồi học hỏi, hoàn thiện bản thân để sau này góp phần xây dựng đất nước thêm tươi đẹp trong thời đại mới. Cảm ơn chú, người lính lái xe năm xưa của Trường Sơn oanh liệt, cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe ấy đã giúp cháu trưởng thành thêm lên nhiều lắm!

  • Bài số 2: Kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong “Tiểu đội xe không kính”

Hôm ấy ở trên lớp, giờ văn chúng tôi học đến bài thơ ” Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Bài thơ không chỉ hay mà còn có ý nghĩa thật sâu sắc. Nó nhanh chóng chiếm được thiện cảm không nhỏ trong tôi. Buổi tối về nhà, tôi lại lấy sách ra và học thuộc bài thơ. Đọc đi… đọc lại… tôi bỗng ngáp dài. Sau một ngày đi học mệt mỏi, tôi thiếp đi, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Và tôi đã mơ, một giấc mơ thật kì lạ. Ở đó, tôi đã gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe sẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà nhà thơ Phạm Tiến Duật đã viết trong thơ của ông.

Giấc mơ đưa tôi đến một khu rừng thật heo hút, rậm rạp và xa lạ. Không gian nơi đây mới vắng vẻ làm sao. Tôi bỗng giật mình ngơ ngác bởi không gian của những làn khói đen mù mịt và những ngọn lửa đang cháy bập bùng phía  xa tít. Không biết đây là đâu mà xa lạ vậy? Trái tim tôi như hoang mang, lo sợ. Tôi giật bắn người khi có một bàn tay chắc nịch đặt lên vai tôi. Tôi quay người lại. Trước mắt tôi là một chú bộ đội ăn vận với ngôi sao trên mũ và quân hàm trên vai. Chú có nước da bánh mật, khuôn mặt vuông vắn và đầy nghiêm nghị. Chú hỏi tôi với giọng nói ân cần: “Cháu bé, cháu đi đâu vậy mà lại lạc vào rừng Trường Sơn lửa đạn? Nơi chỉ dành cho chiến tranh, cho cuộc hành quân thần tốc?”

Tôi trả lời chú: “Cháu không biết đây là đâu cả. Mong chú đưa cháu trở về nhà với ạ. Nhưng mà chú cháu mình có quen nhau không mà sao cháu nhìn chú quen thế?”

Chú mỉm cười và nói:” Chú tên là Khánh – người lính lái xe trong tiểu đội xe vượt dãy Trường Sơn. Cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe năm ấy và tôi đã bắt đầu như thế. Chú kể:

“Nhiệm vụ của các chú là chở lương thực, vũ khí, đạn dược, các nhu yếu phẩm và cả các chiến sĩ nữa để chi viện cho tiền tuyến miền Nam chống Mĩ. Cháu nhìn quang cảnh nơi đây mà xem, những ngọn núi, những cánh rừng phủ một  màu xanh biếc nay đã trở nên xơ xác vì bom đạn của quân thù ném xuống. Những hố bom khổng lồ- vết tích của chiến tranh. Và cháu hãy hướng con mắt về phía đằng xa kia, cháu sẽ thấy đoàn xe của các chú đang tạm nghỉ cho các đồng chí sinh hoạt bữa tối.”

Chú ấy dẫn tôi từ từ tiến đến đoàn xe. Tôi lễ phép chào hỏi các chú bộ đội. Tất cả mọi người cười nói vui vẻ ngồi quây quần bên nhau để ăn bữa tối. Chú Khánh lấy một xuất ăn cho tôi ăn. Sau bữa ăn, tôi được chú đưa đi xem những chiếc xe – là những người bạn cùng vượt qua gian khổ với các chú. Tôi nhận ra ngay cửa kính của những chiếc xe đã vỡ hết, chúng dường như biến dạng. tôi liền hỏi: “Ôi, sao các chú lại có những chiếc xe kì lạ vậy ạ, chúng bị biến dạng hết cả rồi, lại còn không có kính nữa?”

Chú trả lời câu hỏi của tôi: “Đấy đều là vết tích của chiến tranh đấy cháu ạ. Chứ xe  của các chú được cấp lúc đầu cũng mới lắm nhưng qua bao trận bom Mĩ dội xuống đã làm vỡ kính xe, làm những chiếc xe bị biến dạng như vậy đấy.”

Tôi hỏi lại ngay:” Vậy là công việc của các chú rất vất vả, nhọc nhằn. Các chú chắc gặp nhiều khó khăn lắm?”

” Đúng thế. Không có kính đi đường rát bụi. ai nhìn tóc cũng trắng như người già vậy- chú vừa nói vừa mỉm cười- nhưng các chú vẫn cùng châm điếu thước, nhìn khuôn mạt lấm lét của nhau mà cười.”
Và chú kể tiếp sự vất vả cùa những ngay mưa:” Những ngày có mưa mới cực. Mưa hất xối xả vào buồng lái. Các chú ai náy đều ướt sũng hết cả. Nhưng các chú không chịu đầu hàng. các chú vẫn lái xe. Rồi mưa sẽ qua, quần áo khô lại nhanh thôi mà.”

Nói đến đây tôi thấy thương các chú quá. Ngày ngày các chú vẫn kiên trì lái xe tri viện cho miền Nam bất kể mưa hay nắng. Các chú đã quá vất vả, gian lao. Tôi đang suy nghĩ thì chú nói tiếp: “ Mặc dù vất vả là như thế, nguy hiểm là như thế nhưng chú vẫn thấy hạnh phúc khi được sống, được chiến đấu với tình đồng đội dạt dào như vậy. Những chiếc xe vượt qua bom đạn đã về đây hội tụ. Bạn bè các chú bắt tay chào nhau cũng là qua ô cửa kính đã vỡ rồi. Các chú dùng chung bếp ăn, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, có khi chỉ là chia đôi cùng nhau một điếu thuốc lá. Những ngày tháng mắc võng chông chênh giữa rừng, làm sao chú quên được? Các chú vẫn đi, bầu trời như rộng mở.”

Tôi một vòng quanh để ngắm nhìn những chiếc xe đặc biệt ấy. Mọi thiết bị đảm bao an toàn trên xe như đèn, mui, rồi kính đều đã bị hỏng hết, phần thùng xe thì chầy xước hết cả. Tôi hỏi chú Khánh:” Những chiếc xe đã hỏng quá rồi, chú nhỉ?”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here