Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

0
190

Đề bài: Em hãy viết một bài văn nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

  • Lập dàn ý:

1.Mở bài: Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

– Giới thiệu, dẫn dắt người đọc về hiện tượng chất độc màu da cam.
– Nêu suy nghĩ cụ thể của em.

2. Thân bài:

+ Một vài thực trạng của nước ta về vấn nạn này
+ Nỗi đau của những người trong cuộc:
– Sự đau đớn về thể xác và tinh thần của các nạn nhân chất độc màu da cam, nhất là các em nhỏ được sinh ra khi bố hoặc mẹ bị nhiễm chất độc màu da cam.

– Chiến tranh đã kết thúc từ lâu nhưng nó vẫn còn để lại những hậu quả rất đau lòng, nhất là đối với cha mẹ các nạn nhân.

– Sự khó khăn về kinh tế cũng ngày càng hành hạ họ.

 + Thái độ của chúng ta:

– Lên án kẻ thù đã gây ra những hậu quả to lớn cho con người, tổ quốc ta. Đó chính là đế quốc Mĩ.

– Phê phán thái độ thờ ơ của mọi người, nhất là khi chúng ta mang ơn cha mẹ các nạn nhân đó đã không quản ngại hi sinh để có nền độc lập cho chúng ta hưởng thụ như ngày nay.

+ Những kiến nghị cụ thể:

– Cần có biện pháp cụ thể từ phía nhà nước để có chế độ hỗ trợ tốt hơn cho các nạn nhân

– Mỗi người chúng ta cần có trách nhiệm lập ra các quỹ giúp nạn nhân chất độc da cam; các quỹ, hội cần có các hoạt động đấu tranh đòi quyền lợi cho những nạn nhân…?

  1. Kết bài: Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

– Đất nước ta không thể nào bình yên khi hàng ngày, hàng giờ vẫn có những con người bị ảnh hưởng của hậu quả chiến tranh để lại, khi mà những thảm họa chiến tranh vẫn chưa chấm dứt. Cần có suy nghĩ và việc làm cụ thể của bản thân để giúp ích cho xã hội trong việc phát triển đất nước và tăng cường các hoạt động tình nguyện để giúp ích cho các nạn nhân chất độc da cam.

Bài văn mẫu nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

Đến bây giờ, khi chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả mà nó để lại vẫn hàng ngày hàng giờ khiến bao nhiêu con người Việt Nam phải chịu cảnh đau đớn, cực khổ. Trước tình hình ấy, cả nước đã lập quỹ giúp đỡ các nạn nhân chất độc màu da cam nhằm phần nào cải thiện cuộc sống và xoa dịu nỗi đau của họ. Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về loại chất độc mà quân đội Mĩ đã dải xuống đất nước Việt Nam trong suốt những năm chiến tranh.

Chất độc màu da cam mà đế quốc Mỹ đã rải xuống các cánh rừng Việt Nam thời chiến tranh đã tạo nên nỗi kinh hoàng cho thế hệ sau của những người đã từng sống ờ những khu vực đó. Những đứa trẻ vô tội, tật nguyền dị dạng, vừa chào đời đã phải lìa đời hoặc nếu sống được thì sức khoẻ, trí tuệ thậm chí cả hình hài đều không bình thường… Những sinh linh quái dị tội nghiệp ấy trở thành nỗi ám ảnh, đau đớn đến tê tái của người thân, gia đình và toàn xã hội.

Nguyên nhân nào dẫn đến thảm hoạ ấy? Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó. Đó chính là do sự vô nhân đạo của giới lãnh đạo ở một đất nước mà chính họ đã từng tuyên bố về quyền con người trước toàn thế giới. Để thực hiện âm mưu xâm lược của ta, đế quốc Mỹ đã không từ một thủ đoạn nào kể cả việc vi phạm quyền làm người của những trẻ thơ vô tội. Những quái thai, những thân thể không đầy đủ, những sinh thể điên dại, vô tri vô giác do ảnh hưởng của chất độc màu da cam không chỉ khiến cho gia đình đau đớn về tinh thần, khốn khổ về vật chất mà còn là gánh nặng cho toàn xã hội… Những vết thương không mảnh đạn mà đeo bám dai dẳng mãi mãi không lành. Đó chính là tội ác tày trời mà đế quốc Mĩ đã gây ra trong chiến tranh .

Trước tình hình đó nhiều chương trình ủng hộ những nạn nhân chất độc màu da cam đã được tổ chức. Biết bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi, khóc thương cho những số phận bất hạnh, biết bao chữ ký đã được thu thập để ủng hộ cuộc đấu tranh bồi thường cho các nạn nhân chiến tranh. Ngày đầu tiên, quân đội Mỹ cho rải chất độc hóa học chết người này xuống Việt Nam là10-8-1961. Và ngày nay, ngày này hàng năm đã trở thành ngày “Vì nạn nhân chất độc màu da cam”. Trên cả nước Việt Nam, rất nhiều nơi đã lập quĩ, hội để nhằm kêu gọi toàn thể xã hội cùng chung tay giúp đỡ các nạn nhân vượt qua cảnh khốn khổ. Đó là việc làm cần thiết để giúp đỡ họ phần nào cải thiện cuộc sống và xoa dịu nỗi đau. Nhiều em bé tật nguyền, côi cút đã được chăm sóc, nhiều tổ chức chính quyền, doanh nghiệp, cá nhân đã xây dựng nhà tình nghĩa, tặng xe lăn, tiền, quà, thăm hỏi và giúp đỡ các nạn nhân. Nhiều nhóm tình nguyện viên được thành lập để cùng các y, bác sỹ làm việc tại các trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc màu da cam để giúp ích cho họ vượt qua những khó khăn thường ngày… Dầu biết rằng tất cả những giúp đỡ đó không thế bù đắp được những mất mát, đau đớn của họ song đó thực sự là hành động đền ơn đáp nghĩa, phù hợp với truyền thống”tương thản tương ái”, “uống nước nhớ nguồn” của dân Việt Nam ta.

Việt Nam đã cố gắng để xoa dịu nỗi đau chiến tranh, song “ơn phải trả, oán phải đền”, Chính phủ Mĩ  cùng các công ty sản xuất hoá chất đã cung cấp chất độc này cho quân đội Mĩ trong những năm tháng chiến tranh để giải xuống từng tấc đất của Việt Nam cũng phải chịu trách nhiệm về sự vô nhân đạo của mình .

Qua nghị luận xã hội về chất độc màu da cam em nhận thấy nỗi đau của những nạn nhân da cam là một nỗi ám ảnh dai dẳng, việc giúp họ cần phải làm thường xuyên và liên tục. Bời vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức sâu sắc về vấn đề này, tích cực học tập, phấn đâu xây dựng xã hội một tốt đẹp mà ở đó mọi người đều được đảm bảo quyền sống và quyền hạnh phúc của mỗi con người.

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here